Truyện đề cử
BXH TUẦN
TRUYỆN HOÀN THÀNH
THỂ LOẠI
TRUYỆN VỪA ĐỌC
TRUYỆN MỚI CẬP NHẬT
FULL
[ Lạnh lùng, u ám chiếm hữu x Đơn thuần ngoan ngoãn.]Hắn nói: “Sợ hãi mới là thứ tồn tại lâu dài hơn cả tình yêu.”Hắn nói: ”Dù có chết thì Lộ Ngôn Quân tôi cũng muốn Ninh Tri Đường phải thành tro mà chôn cùng tôi.”Hắn nói: ”Dù thế nào đi nữa, cả đời này anh đều không buông tay em, nếu không thể yêu anh thì cứ sợ anh đi.”-(*) Lưu ý: Nam chính không có đạo đức, không có tam quan, có thể nói là bệnh hoạn, đến mức điên cuồng. Trong truyện có chứa nhiều tình tiết không phù hợp chuẩn mực, có yếu tố giam cầm, đi theo lối cũ máu chó, không có cảnh nam chính theo đuổi lại nữ chính sau khi đánh mất.Tags: Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song khiết , Cẩu huyết, Vườn trường, Đô thị tình duyên, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ
FULL
[ Em gái nhỏ ngoan ngoãn, dịu dàng x Ông xã quyền lực, trưởng thành, thuộc hệ “daddy”][ Nhân viên hướng dẫn tại Cục Văn hóa và Du lịch x Cục trưởng xuất thân danh giá trong giới chính trị Bắc Kinh ]Năm 21 tuổi, Thời Dã tốt nghiệp đại học. Cô chưa từng ôm ấp hoài bão lớn lao, chỉ mong có một cuộc sống bình yên, ổn định.Thế nhưng, tờ hôn ước định sẵn với Chu Quân Hoành đã phá tan ước nguyện giản đơn ấy, bởi vị trí của anh quá cao quá xa vời với cô.“Cục trưởng Chu, cuộc hôn nhân này, anh có thực sự tự nguyện? Nếu như không muốn…”“Anh nguyện ý.”Anh đã cho cô một lời hứa chắc nịch: “Em là vợ anh, anh chắc chắn sẽ bảo vệ em chu toàn, cho em đủ thể diện và sự tôn trọng xứng đáng.”…Sau khi kết hôn, quả thực anh không hề nuốt lời.Anh mang đến cho cô sự ổn định về mặt cảm xúc, sự che chở và dẫn dắt tận tình nhất. Thậm chí còn hơn thế nữa… Anh ghì cô vào bàn làm việc, hôn đến mức cô gần như nghẹt thở.“Thời Dã, anh yêu em. Em có thể yêu anh nhiều hơn một chút được không?” Anh còn nói, “Hôn ước với em, đơn thuần chỉ vì tình yêu, không hề pha tạp bất cứ điều gì khác.”…Khi Thời Dã mới đi làm, có đồng nghiệp muốn giới thiệu đối tượng cho cô, cô đành tiết lộ mình đã kết hôn. Mọi người rất ngạc nhiên, bởi lúc xét duyệt hồ sơ, rõ ràng cô vẫn còn độc thân… Chẳng lẽ bây giờ nhân viên cơ quan nhà nước cũng theo trào lưu cưới chớp nhoáng?Sau này, ở văn phòng, cô vẫn rất ít khi nhắc đến người chồng bí ẩn của mình. Có người tò mò hỏi chồng cô làm nghề gì, vì không muốn giải thích dài dòng, cô chỉ đáp: “Anh ấy cũng làm trong cơ quan nhà nước, công việc bận rộn nên không có thời gian đưa đón em.”Mọi người cũng ngầm hiểu đây chỉ là một cái cớ nửa vời, chắc hẳn chồng cô không có gì nổi bật nên mới ngại nhắc đến.Về sau, có đồng nghiệp nhờ cô giúp đỡ một việc nhỏ, cô đành từ chối: “Chức vụ của anh ấy không lo được việc này đâu ạ.”Mãi cho đến sau này, họ mới thực sự thấm thía thế nào là “vả mặt”.Hay cho câu “cũng làm trong cơ quan nhà nước”! Hóa ra chữ “cũng” ở đây lại bao gồm cả chức Cục trưởng cơ đấy!
FULL
[ Công tử ngoài dịu dàng trong thâm hiểm, tâm sự nghiệp yêu vào thì chiếm hữu cực đoan x Thiếu nữ thông minh, thích giẫm lên giới hạn của phản diện ]Vào lúc sa cơ, bia đỡ đạn Bạch Lê tình cờ gặp một thiếu niên dịu dàng mạnh mẽ, hai người nắm tay nhau vượt qua bao lần thập tử nhất sinh.Sau khi chia tay, nàng mới biết thiếu niên đã gạt nàng suốt dọc đường ấy chính là phản diện lớn nhất trong truyện, cũng là mục tiêu công lược của nàng - một con sói đuôi to đội lốt cừu.Trong mắt nhóm nhân vật chính, y là thiếu niên hàng xóm dịu dàng chu đáo, nho nhã lễ độ.Chỉ có Bạch Lê biết y là kẻ cao ngạo lãnh đạm có tính tình thất thường, thủ đoạn tàn nhẫn, là loại người điên từ trong máu mang bề ngoài văn nhã vô hại.Lần gặp lại, thiếu niên ấy đang ung dung bẻ gãy cổ một kẻ thù.Bạch Lê co rúm trốn trong góc, cả người run lẩy bẩy.Về sau, dưới ánh chiều đỏ rực, thiếu niên bạch y đạp lên biển máu, đưa tay ôm chặt nàng vào lòng, chôn mặt vào hõm cổ nàng với vẻ si mê điên cuồng.Bạch Lê chỉ muốn chết ngay trong vòng tay ấy.Y là tuyết trắng thuần khiết vô cùng chói mắt, nhưng vùi dưới lớp tuyết ấy là núi thây biển máu, là mưu sâu kế hiểm.....#Nam chính thật sự là loại phản diện muốn hại nhóm nhân vật chính#Giới thiệu một câu: Bạch Thiết Hắc - phản diện chính hiệu.Lập ý: Dù cuộc đời chìm trong tăm tối, ta vẫn phải hướng về ánh sáng.
FULL
Cô mang theo cừu hận trở về, vì đạt được mục đích mà dùng hết tâm cơ bò lên trên giường hết người đàn ông này đến người đàn ông khác.Tags: Hiện đại, Báo thù, H văn, Ngọt Sủng, Hào môn thế gia, Cẩu huyết, NP, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, HELời tác giả:Nữ chủ không phải là người tốt, nam chủ cũng đều không phải đèn cạn dầu, không phải xử nam hết.Kết cục HE, cá nhân cảm thấy không ngược, có cốt truyện và chút ít thịt.Tất cả các chương cài pass: 6868
FULL
Chu Thần Diệp đã dành sáu năm để biến một phòng làm việc nhỏ không có tiếng tăm thành một công ty niêm yết.Ai cũng hâm mộ Nguyễn Nam Tô, họ bảo cô tốt số, cưới được một người chồng tuyệt vời, không phải lo lắng gì cho nửa quãng đường còn lại.Cô lại không quan tâm đến danh lợi quyền quý, cảnh tượng quý giá nhất trong ký ức của cô là lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán bar, Chu Thần Diệp không màng đến nguy hiểm cứu vớt cô khỏi đám xã hội đen cầm dao trong tay.Anh ta chặn một dao cho cô, đổi lấy hai năm tình cảm chân thành của cô.Mãi cho đến hai năm sau khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta xuất hiện, cô mới biết được mục đích thực sự anh ta cưới cô là muốn dùng thận của cô để cứu mạng Bạch Nguyệt Quang của anh ta.*Năm Tưởng Chính Trì hai mươi sáu tuổi, nhờ vào việc bảo vệ được đôi chân của một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, anh đã vô tình trở thành giáo sư ngoại khoa số một trong nước.Anh đã cứu được vô số người, tỷ lệ phẫu thuật thành công là 99, 99%. Thế nhưng, chỉ với một lần thất bại, anh đã khiến cho vị bác sĩ được người người tôn sùng là huyền thoại này rớt thẳng từ trên cao xuống chỉ trong vòng một đêm, danh tiếng cũng sụp đổ.Vì cứu Nguyễn Nam Tô, anh đã không ngần ngại tự tay h. ủy h. oại đi tương lai của mình......*Sau đó vào một đêm mùa đông, Chu Thần Diệp quỳ gối giữa mảnh tuyết trắng xóa giữ chặt lấy tay Nguyễn Nam Tô, đôi mắt đỏ rực vì đ. au đ. ớn: \\\"Có phải chỉ khi tôi chết trước mặt em, em mới bằng lòng tha thứ cho tôi không?\\\"Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô vẫn không chút gợn sóng: \\\"Buông ra, chồng tôi đang chờ tôi về nhà.\\\"Tags: H văn, tình cảm, nam phụ lên thay nam chính, ngược luyến, ngược tra.Lưu ý: Nữ chính từng trải qua một cuộc kết hôn, nam chính là trai tân chưa từng yêu ai, chưa từng bóc tem.Trích đoạn truyện Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm: Chu Thần Diệp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt u tối trống rỗng như một ông già sắp chết.Anh ta bị cha mẹ vứt bỏ từ khi còn thơ bé, phải ăn nhờ ở đậu người ta, tuy rằng cha mẹ nuôi chưa bao giờ hà khắc với anh ta, nhưng bản thân anh ta vẫn hình thành tính cách lạnh lùng lãnh đạm.Tiền bạc, quyền lực và sắc dục, những thứ hấp dẫn đàn ông nhất trên đời này thực ra đối với anh ta lại không quá quan trọng.Anh ta vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời u ám của mình chỉ có một tia sáng duy nhất là Tống Ôn Ngưng.Nhưng bây giờ thì sao?Có nỗi đau nào đó do một người phụ nữ khác gây ra lại từ từ dâng lên, sắc bén lại mãnh liệt.Sau khi mất đi mới nhận ra được tình yêu của mình, thật đúng là tàn nhẫn biết bao......Chu Thần Diệp cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng ngột ngạt, như muốn nuốt chửng lấy cả mình. Đây là loại tra tấn vô nhân đạo gì vậy, khiến anh ta muốn chết không được mà muốn sống cũng không xong.Cuối cùng khi không thể chịu được cơn đau này nữa, anh ta đạp chân ga, dừng xe ở ven đường.Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước rồi nằm sấp trên tay lái, trong miệng yếu ớt lẩm bẩm một cái tên.\\\"Tô Tô...\\\"
FULL
[ Nữ cảnh sát có trái tim dũng cảm kiên cường x Nam giáo sư đại học vô cùng giỏi từng là cảnh sát và cố vấn mảng tội phạm ]May mắn thay, rừng thép có anh (em).Nhắc nhở:Chu Cẩn vs Giang Hàn ThanhKết hôn rồi yêu từ góc độ của nữ chính, hành trình dài trong tình yêu từ khía cạnh của nam chính.Tags: Hiện đại, HE, H văn, Ngọt - sủng, Trinh thám, cưới trước yêu sau, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1
FULL
Đời này của A Phù, không chỉ xinh đẹp, được ăn ngon mà còn tràn đầy may mắn.Dù sao người nào cưới, người đó biết.Kiếp trước, hai người đàn ông bước vào cuộc đời nàng, tưởng chừng yêu chiều nàng hết mực, cuối cùng lại chỉ khiến nàng thương tích đầy mình, thậm chí trả giá bằng cả tính mạng.Kiếp trước, nàng tình cờ gặp hắn rồi lướt qua.Kiếp này, nàng không muốn bước lại đường cũ, nàng muốn sống một đời trọn vẹn.Kiếp này, nàng đã nhận định hắn là người che chở nàng cả đời.Nhưng một cô gái nhỏ như nàng làm sao thoát khỏi bánh xe vận mệnh? Làm sao giành lấy trái tim của một người xa cách, có chút chậm nhiệt trong tình yêu, cao cao tựa thần tiên trên trời, một người chỉ luôn coi nàng như em gái?Với người khác thường phải dùng cách phi thường, nàng dần dần bước vào cuộc sống của hắn, thêm màu sắc tươi sáng vào cuộc đời u ám của hắn, cuối cùng khiến hắn chẳng thể rời xa.…
FULL
Thời cấp ba, không ai là không biết đến Chu Nghiễn Xuyên. Anh xuất thân hiển hách, lại sở hữu gương mặt cực phẩm, nổi tiếng phô trương khó thuần, tùy hứng phóng túng. Còn Ôn Cửu lại yên tĩnh ngoan ngoãn, đúng chuẩn học sinh gương mẫu. Bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy hai người chẳng liên quan gì đến nhau.Thế nhưng không ai biết, trong con hẻm nhỏ không có người qua lại, ngay khi cô gái vừa bước vào, trước mặt đã bị một dáng người cao ráo che khuất. Nhìn rõ người đến là ai, cô giơ tay, quen thuộc đưa cặp sách cho anh. Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ: “Chẳng phải nói là không thân sao? Thế đưa cái này cho ai đây?”Đối với Ôn Cửu mà nói, thiếu niên ấy tựa như cơn gió nơi đồng hoang, nhiệt liệt phóng khoáng, tự do tự tại. Còn cô lại là một kẻ nhát gan, chỉ cần trò chuyện với bạn học cũng sợ nhắc đến gia đình mình.Kẻ nhát gan đương nhiên không dám nói lời yêu, dù cho rung động đến mức khó lòng kìm nén. Vốn tưởng tình cảm thầm kín ấy sẽ được giấu thật kỹ, cho đến khi cuốn nhật ký ghi đầy tâm tư của thiếu nữ bị anh nhìn thấy.Khi trong trường lan truyền tin đồn giữa Chu Nghiễn Xuyên và Ôn Cửu, không một ai tin đó là sự thật.Mãi cho đến đêm trước kỳ thi đại học, toàn trường thầy trò tụ họp tại sân vận động. Ở cuối buổi tiệc, video do học sinh tự làm đang được trình chiếu đột nhiên chuyển sang bóng lưng thướt tha của một cô gái. Ống kính khẽ rung lên, giây tiếp theo, một giọng nói dịu dàng lười biếng vang lên từ loa: “Ôn Tiểu Cửu, nhìn tớ này.”Về sau, khi hai người xa cách rồi gặp lại, trong buổi tụ họp bạn bè, Chu Nghiễn Xuyên vẫn là thiên chi kiêu tử, chỉ là trong ánh mắt nhìn cô đã không còn sự dung túng như xưa.Cho đến khi Ôn Cửu rời đi, có người đem cô ra làm trò cợt nhả với lời lẽ khinh miệt. Chu Nghiễn Xuyên không nói một lời, chỉ tiện tay cầm chai rượu trên bàn, hung hăng đập thật mạnh lên đầu kẻ đó.Chưa từng là người thầm yêu nhìn thấy ánh sáng, mà vốn dĩ anh đã đắm chìm trong đó từ lâu.Giữa họ, bão tuyết chậm rãi tan đi, may mắn thay, cuối cùng cũng chờ được ngày nắng lên.