Điền văn
FULL
[ Hoàng hậu khí phách sống lại x Tiểu hầu gia không lương thiện ]Nàng là đích nữ nhà tướng dịu dàng trầm tĩnh, lưu luyến si mê Định vương, hy sinh chỉ vì tình. Nàng giúp hắn tranh đấu ,giành thiên hạ, mạo hiểm thân mình làm con tin nơi đất khách quê người.Sáu năm phụ tá nàng tưởng rằng sẽ được yêu, trở thành mẫu nghi thiên hạ nhưng chẳng thể ngờ, năm năm trở về, hậu cung đã chẳng còn chỗ cho nàng dung thân . Trong ngực hắn là mỹ nhân tươi cười xinh đẹp:“Tỷ tỷ, giang sơn vững chắc rồi, ngươi cũng nên lui xuống.”Nữ nhi chết thảm, Thái tử bị phế. Thẩm gia trung quân ái quốc nhưng cuối cùng không một ai may mắn thoát khỏi, toàn bộ Thẩm gia diệt vong.Thẩm Diệu không ngờ rằng phu thê hoạn nạn có nhau, chàng chàng thiếp thiếp mà nàng tâm tâm niệm niệm cũng chỉ là một hồi gặp dịp thì chơi. Thật nực cười!Hắn nói: “Nể tình ngươi theo trẫm 20 năm, ban thưởng toàn thi, tạ ơn đi.”Ba thước lụa trắng được ban xuống, Thẩm Diệu lập lời thề độc: “Ngày mà ta chết, các ngươi cũng sẽ diệt vong”Sống lại năm 14 tuổi, bi kịch chưa xảy ra, người thân còn vui vẻ nói cười, nàng vẫn là đích nữ tương nhà tướng văn nhã dịu dàng. Thân thích cực phẩm, rắp tâm hại người, đường tỷ đường muội lại ác độc vô tình, di nương mới vào cửa như hổ rình mồi, còn có tên cặn bã ý đồ muốn làm lại trò cũ?Nàng muốn bảo vệ Thẩm gia, thù lớn phải báo, ngai vàng cũng phải chia cho nàng một phần. Đời này, chờ xem ai mới đấu lại ai?Nhưng hắn, tiểu Hầu gia Tạ gia, cầm thương rong ruổi trên lưng ngựa, thiếu niên kiêu ngạo lại đứng ở đầu tường nhà nàng kiêu ngạo nói: “Lật đổ vương triều mà thôi. Nàng nhớ kỹ, thiên hạ là của nàng nhưng nàng là của ta!”Mười ba kinh U châu --- Là của nàng.Thành Định Viễn - Mặc Bắc (Mông Cổ xưa) --- Thuộc về nàng.Giang Nam Dự châu, Biển Hoa Đông ở Định Tây, Hồ Thanh Sơn ở Lâm An, Thành cổ Lạc Dương. --- Cũng là của nàng.Tất cả đều của ta, Tạ Cảnh Hành chàng rốt cuộc muốn cái gì?-- Nàng.Lúc ban đầu hắn hờ hững nói: “Thẩm gia và Tạ gia hai nhà nước sông không phạm nước giếng. Nha đầu Thẩm gia ngươi đột nhiên lại tốt vậy,chắc chắn không có ý tốt!”Sau lại hắn bình tĩnh nói: “Đều là châu chấu trên cùng một chiếc thuyền, Thẩm Diệu nàng nên ngoan ngoãn một chút, có bản hầu chịu trách nhiệm, ai dám ép nàng thành thân?”Sau nữa hắn ngạo mạn nói: “Lật đồ hoàng quyền không bằng thế này: Thẩm Kiều Kiều, vạn dặm giang sơn, nàng và ta hai người chia đôi, thế nào?”Cuối cùng, hắn khí phách vung tay lên: “Phu nhân, chia qua chia lại thật rắc rối. Không chia nữa, tất cả đều thuộc về nàng, vậy được chưa nhưng nàng là của ta!”Thẩm Diệu: “Cút ra ngoài cho bản cung.”
18+
FULL
Tiêu Duyên thích Hà Tiến. Mỗi ngày khi anh ngồi trên sườn núi đọc sách, cô liền trốn sau một cái cây nhìn anh, nhìn mãi không thấy chán. Đó là bí mật nhỏ của cô, cho tới bây giờ cũng không ai biết.Hà Triệu là một tên vô liêm sỉ, không sợ trời không sợ đất, một con người lông bông, ăn chơi trác táng có tiếng. Chuyện khốn nạn nhất mà hắn từng làm chính là mạo danh người anh trai sinh đôi, dụ dỗ người yêu thầm mến của anh mình.Vừa mới bắt đầu chơi rất hạnh phúc, đến khi trong tim hắn đã có bóng hình của cô, đột nhiên lại đánh mất. Vì thế thẹn quá hóa giận, hắn càng vô sỉ bắt ép người ta làm việc sung sướng kia...Tags: Cao H, cận đại, nhẹ nhàng, sủng ngọt, điền văn, sạch, HE.
FULL
Trúc Lan xuyên qua thời không và trở thành nữ phụ trong một bộ truyện điền văn. Cô nhảy vọt qua ba giai đoạn: kết hôn, sinh con, lên làm mẹ chồng. Mà quan trọng nhất là làm một người mẹ chồng ác độc trong tiểu thuyết vươn lên từ nghịch cảnh.Từ 26 tuổi lên 36 tuổi thì thôi đi, còn có thêm sáu đứa con - hai cô con dâu - mấy đứa cháu - một ông chồng vẫn sống sờ sờ ra đấy. Trọng điểm cần phải nói tới ở đây là người đã lừa cô, khiến cô xuyên tới nơi này…Trúc Lan trở thành nguyên thân mới biết cô đã bị hai cô con dâu làm tình làm tội cỡ nào. Con dâu cả mồm oang oang, đầu óc thường xuyên suy diễn linh tinh, mấy chuyện nhỏ nhặt qua miệng thị chắc chắn trở thành một câu chuyện khác. Con dâu thứ hai nhu nhược nhát gan, gặp ai cũng khóc, là minh chứng sống cho hình tượng mẹ chồng ác độc của Trúc Lan.Trúc Lan: … Biết sống sao đây!Ai kia: Có anh đây mà!Trúc Lan: Ha ha, anh là hại tôi thảm nhất đấy!Ai kia: “…”
FULL
Sau khi cha mẹ ra đi, Cao Lương vì muốn em gái, em trai được sống tốt hơn, rời xa quê hương đi tới phía nam, nhưng lại nhận lấy kết quả cốt nhục chia lìa, cửa nát nhà tan, cuối cùng chính mình cũng ôm nỗi ân hận mà chết.Ai ngờ cô được sống lại một lần nữa, Cao Lương trở lại mùa hè năm 1988, trở lại thời khắc quyết định vận mệnh, cô quyết định không thể giẫm lên vết xe đổ, muốn ở lại cùng người nhà, thật cẩn thận mà bảo vệ gia đình này, bảo vệ em gái, em trai nhỏ thật tốt, chỉ mong cả nhà bình an lớn lên, từng người an khang.Cao Lương chỉ mong một đời an ổn, nhưng ai biết được chữ ngờ, dựa vào quán ăn nhỏ bán rau trộn mà đi tới đỉnh cao nhân sinh, cũng thu hoạch được một tình yêu đẹp.Bổn văn lại danh 《 Trọng sinh chi lạnh vị nhân sinh 》, một câu chuyện xưa có mỹ thực.Tags: Nguyên sang, Hiện đại, Làm ruộng, trọng sinh, mỹ thực, Làm giàu, Kim bài đề cử, HE
FULL
Trình Nặc hai mươi tám tuổi bắt gặp chồng ngoại tình, trong một đêm mất cả chồng lẫn bạn thân, lòng chẳng tha thiết gì, đi xa tha hương, nhưng vận mệnh đã sắp đặt cô mua một căn nhà cũ.Sửa nhà, trồng vườn rau, nuôi gà nuôi vịt, đốn củi nấu cơm, cuộc sống quay về trạng thái nguyên thủy nhất, lại để tâm tình cô quên đi hết thảy, không chỉ nổi tiếng, mà còn thuận tiện bắt được một “trung khuyển” sống, mai nở hai lần*, gió xuân như ý.(*) Mai nở hai lần ý chỉ trải qua hai cuộc hôn nhân.Văn Án:Năm hai mươi tám tuổi, Trình Nặc quyết định ly hôn sau khi phát hiện ra chồng ngoại tình và có con riêng với người bạn thân thiết nhất của mình. Cô chẳng còn thiết tha gì với cuộc sống nơi phố thị, đi khắp đó đây mà chẳng có mục đích gì. Cuối cùng dưới sự run rủi của số phận, cô đã tới cù lao Hà Diệp và mua lại một căn nhà cũ tại đây.Trình Nặc bắt đầu một cuộc sống mới. Sửa nhà, trồng rau, nuôi gà nuôi vịt, chẻ củi nấu cơm, trải qua những tháng ngày bình dị khiến lòng cô thư thái nhẹ nhõm hơn nhiều. Cô vô tình nổi tiếng trên mạng xã hội nhờ những hình ảnh và video ghi lại cuộc sống thường ngày. Và cũng chính tại nơi đây, cô đã gặp được Tông Lãng - người khiến cô một lần nữa tin vào tình yêu và dám vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân để đón nhận lại hạnh phúc.[.....]Tông Lãng vui vẻ tiễn Trình Nặc đến tận cửa nhà chú Lưu rồi giao túi đồ đã mua cho cô. Cô nhận lấy, toan bước vào thì chợt bị anh kéo lại.“Đợi đã.” Anh soi điện thoại lên mặt cô, nói bằng giọng kỳ lạ: “Hình như trên mặt em thiếu thứ gì thì phải?”Trình Nặc đưa tay sờ mặt, tự hỏi liệu trên mặt có thể thiếu gì được chứ, không lẽ thiếu mũi sao. Bất ngờ thay anh đã xích lại gần rồi nhanh chóng đặt một nụ hôn lên mặt cô.Anh cười: “Thì ra thiếu một nụ hôn.”
Đang Tải...